Trường Thực nghiệm GDPT Tây Ninh


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Hòa bình

avatar
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
Nhiều học sinh hiện nay làm văn theo kiểu rập khuôn theo công thức từ những bài văn mẫu với lý do “cô giáo bảo thế mẹ ạ. Cô bảo cứ học thuộc lòng, đi thi gặp đề nào thì cứ thế mà làm”. Câu chuyện này đang khiến cho rất nhiều phụ huynh lo lắng về khả năng phát triển tư duy sáng tạo của con em mình.

"Em mơ ước sau này lớn lên em là bác sĩ", "Em mơ ước sau này làm nhạc sĩ", "Em ước mơ lớn lên em làm công nhân"… Bất kỳ miêu tả một nghề nghiệp nào học sinh đều có một kết luận y chang như vậy. Một cậu bé đã hồn nhiên hỏi mẹ mình rằng: "Con tả thầy giáo, ca sĩ, rồi kỹ sư... cũng phải lặp lại câu ước mơ lớn lên em làm nghề như họ. Thế sau này con làm gì, mẹ nhỉ?".


Học sinh cũng có những sáng tạo hay ho của mình, vì thế đừng bắt các em phải theo khuôn mẫu. Ảnh internet

Khi ghép nhầm công thức, nhiều bạn hồn nhiên viết "con gà mái nhà em có cái mào đỏ chót" khiến ai đọc cũng phì cười. Khi tả ông nội học sinh lại áp dụng văn mẫu tả con mèo để viết rằng: “Ông em có hai cái râu vểnh lên".

Bài văn tả cây cà chua của một em học sinh được viết: "Trong vườn nhà em có rất nhiều loại cây nhưng em thích nhất là cây cà chua. Gốc cây to, rễ cây mọc thành từng chùm, thân cây sum suê cành lá. Mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới bóng cây”. Đây là sản phẩm của việc học thuộc lòng từ văn mẫu.

Nhiều bài văn khác cũng khiến người đọc cười lăn cười bò."Nhà em có con mèo lười, không biết bắt chuột, đi chơi về thì lem luốc, lại kén ăn nên cả nhà đều ghét. Bà em còn dọa làm thịt quách con mèo ấy đi". Học sinh kết luận rất thật thà: "Em rất ghét con mèo ấy".

Trong bài viết về giấc mơ với ba điều ước, học sinh thủ thỉ: "Điều ước đầu tiên của em là những người cùng hoàn cảnh với em không khổ nữa. Điều ước thứ hai là tất cả những người xấu tính, độc ác không có mặt trên đời. Điều ước thứ ba là bà ngoại em sống lại và thọ đến 10 tuổi".

"Do điều ước thứ nhất của em là có thật nhiều điều ước nên điều ước thứ tư của em là những người nghèo trở nên giàu có. Điều ước thứ năm của em là trên thế giới này sẽ không có bệnh nào nữa. Điều ước thứ sáu của em là đất nước Việt Nam sẽ rộng thêm, đông người thêm…Điều ước thứ hai mươi mốt của em vừa định ước thì em đã bị gọi dậy. Em vừa thấy vui vừa thấy tiếc. Tối nay em phải mơ tiếp mới được. Chắc chắn là em phải mơ tiếp mới được".

Đây không phải là lần đầu học sinh có những câu văn ngây ngô đến như vậy. Trước đó, nhiều bài văn miêu tả cười ra nước mắt đã được chia sẻ trên các trang mạng xã hội khiến người đọc bật cười suy ngẫm.

Bạn Vy Nguyễn, ĐH Sư Phạm chia sẻ: “Đọc văn tả cảnh, tả người mà các em làm mình vừa cười vừa khóc. Với những câu văn theo kiểu rập khuôn như thế này thì thật không nên một chút nào. Cũng là một cô giáo trong tương lai, mình mong muốn hãy để cho các em tự do phát huy khả năng sáng tạo của mình trong những bài văn miêu tả. Dù có ngây ngô một chút còn hơn cứ áp dụng công thức văn mẫu theo kiểu mười bài như một”.

Cũng chia sẻ về vấn đề này chú Mạnh Hùng (Cầu Giấy, Hà Nội) nói: "Nguyên tắc tả bao giờ cũng là từ xa đến gần, từ lúc nhỏ đến lúc lớn, từ bên ngoài đến các chi tiết, thói quen sinh hoạt, từ đó nêu cảm nhận. Tôi thấy đối với đề tả con vật mà trẻ chưa được nhìn thấy, cô giáo nên dẫn học sinh đến công viên, hướng dẫn trẻ quan sát và viết bài, từ đó uốn nắn cho các cháu".

Nguồn: Ione
Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog